Bây giờ là:

Hân hạnh đón chào

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Văn Thắng)

Điều tra ý kiến

Bạn nghĩ gì về nghề giáo ngày nay?
Vẫn như ngày xưa
Là nghề phổ thông
Tựa giới làm thuê
Cao cả và đáng kính
Ý kiến khác

Mục liên kết nhanh

Ảnh ngẫu nhiên

DSCN1787.jpg DSC04420.jpg DSC04447.jpg DSC044491.jpg Vt_2.swf Baner_Tet_1.swf Happy_new_year.swf Ban_biet_gi_ve_Halloween.swf Hinh_toan_truong.jpg Hoi_Dong_truong.jpg TO_ANH_NHAC.jpg TO_TOANTIN.jpg TO_VAN_PHONG.jpg TO_VAN_SU.jpg Em_Nhu_Chim_Bo_Cau_Trang__Mat_Ngoc_Version_4.mp3 Quoc_ca__Quoc_Te_ca.mp3 Phong_su_em_Truong_Thi_Ngoc_Tien.wmv.flv FLASH_20112011.swf Gan_lam_Truong_Sa__Long_Nhat.mp3

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Nhạc của tui

    LIÊN KẾT CÁC BÁO

    LIÊN KẾT CÁC BÁO

    TRUYỆN CƯỜI

    NHỮNG BÀI HÁT VỀ NGÀNH GIÁO DỤC

    NANG THO DU XUAN

    CODE NANG THO DU XUAN

    KỈ NIỆM CHUYẾN ĐI ĐALAT

    LIEN KET WEBSITE

    TONG HOP TIN CAC BAO

    Bạn đang đến với Website của tôi - Phạm Văn Thắng

    Quê hương Quảng Trị của tôi yêu quý, đã xa lâu rồi nhưng trong tâm trí tôi không hề phai nhạt cái vẻ đẹp mộc mạc của quê cha đất tổ. Với mục đích thiết lập blog này phục vụ chuyên môn, đồng thời tôi mong kết bạn với tất cả các đồng nghiệp trên mọi miền Tổ Quốc, đặc biệt quê hương Quảng Trị. .::Xin mời các bạn là khách hay thành viên đến với blog đều có quyền gửi bài viết tại thư mục quà tặng bài viết. Admin xin chân thành cảm ơn các bạn đã góp quà cho blog. Chúc mọi người sức khỏe- Hạnh phúc và thành đạt!

    Suy ngam ti nhe !.

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Văn Thắng (trang riêng)
    Ngày gửi: 16h:08' 11-11-2009
    Dung lượng: 2.1 MB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Đây là một mẩu chuyện thật: 
    Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình
    và lấy ra một gói nhỏ…
    Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa
    Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường,
    đây là một chiếc áo lót thật đẹp
    Anh vứt lớp giấy bọc
    và lấy ra chiếc áo lót mịn màng
    Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên
    chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi,
    nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!

    Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt.

    Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi.


    Anh đến cạnh giường
    và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ
    mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm
    Vợ anh vừa mới qua đời. 
    Quay sang tôi, anh bảo: Đừng bao giờ giữ lại
    một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả.
    Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!

    Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này,
    Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
    Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước
    và bớt dọn dẹp nhà cửa.
    Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh
    chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
    Tôi dành nhiều thì giờ cho
    gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
    Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm
    mình cần phải nếm.  
     
    Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. 

    Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày;
    tôi mặc áo mới để đi siêu thị,
    nếu mình bỗng thấy thích.

    Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng
    cho những ngày đại lễ,
    tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.

    Những cụm từ như “một ngày gần đây” và
    “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi

    Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem,
    muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.  
    Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì
    nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn
    sống nữa.
    (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)

    Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong
    gia đình, mời bạn bè thân thích đến.

    Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa
    hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. 
    Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu
    (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!)  
     
    Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm
    khiến cho tôi áy náy,
    nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.


    Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người
    bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.

    Áy náy vì không nói thường hơn với những người
    thân của mình rằng mình yêu thương họ.
    Áy náy vì chưa viết những lá thư
    mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.

    Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa,
    tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể
    đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
     
    Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.

    Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.  

    Nếu bạn nhận được thư này,
    ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn,
    và vì bạn cũng có quanh mình
    những người bạn quý yêu.


    Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút
    gửi đến cho ai khác và tự nhủ:
    “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một
    ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
    Tôi chép lại câu chuyện với các hình ảnh sưu tầm được
    Christdavid05
    Chúc bạn một ngày vui
     
    Gửi ý kiến

    TẬP CHƠI NHẠC


    ( Muốn chơi đàn bạn gõ vào các phím ngay trên bàn phím máy tính của các bạn)

    Truyện cười

    Chuyện tình kể tron ngày Valentine
    Lời đầu: Đã lâu lắm, đến tận dịp Valentine năm nay, "mỗ" mới lại có quà! Đó là những tấm thiệp điện tử xinh xắn được gửi từ các Member thân thươngcủa diễn đàn Violet. "Mỗ" cảm động lắm. Chỉ áy náy một chút là chẳng biết tìm quà gì thích hợp đáp lại. Nghĩ mãi, cuối cùng thì "mỗ" cũng nặn ra được một...